Xương rồng nở hoa (Kỳ 1)

By on Tháng Hai 4, 2015 Lượt xem 352

Cậu có biết tại sao tớ muốn làm bạn với cậu không? Thực ra hôm nay đến quán tớ đã đem theo chậu xương rồng và đặt chỗ này, tớ đã nhủ rằng nếu ai ngồi ở bàn này nhất định tớ sẽ làm quen. Và khi tiến tới đây, rất bất ngờ lại gặp cậu. Trái đất thật tròn phải không?

 

1.      Sóng gió bất ngờ.
 
Trời tháng năm nắng như đổ lửa, tôi chạy thục mạng từ trạm xe bus tới cổng trường đại học Xây Dựng. Dừng chân giữa sân trường và đứng thở hổn hển. Trộm nghĩ lúc này mà gặp người quen đúng là không biết giấu mặt vào đâu vì hình ảnh của bản thân lúc này thực sự quá thảm hại. Mặt mày đỏ au, đầu tóc rối bù, mồ hôi nhễ nhại dính bết cả chiếc áo sơ mi vào người. Ngôi trường này theo lời thằng Huy bạn cùng phòng tôi thì “bé bằng cái mắt muỗi thôi” nhưng tôi thì chẳng thấy nó bé tí nào. Nhìn đâu cũng thấy chữ X khiến tôi hoa cả mắt. Trong đầu lẩm nhẩm: “phòng 44H2”. Đấy là phòng học của Huy. Nay học có ba tiết vật liệu xây dựng thôi nhưng nó bận mà môn này giảng viên lại điểm danh nên tôi phải đi học giùm nó. 
 
Thực sự là tôi cũng chẳng muốn đi học giùm nó đâu nhưng tại thằng bạn năn nỉ ỉ ôi quá, Huy còn nói con gái trường nó được mệnh danh là hoa của đá nên tôi muốn xem hoa của đá khác hoa thường, tức là hoa của trường tôi như thế nào. Khổ nỗi đây là lần đầu tiên bước vào ngôi trường này nên tôi chẳng biết đường nào mà lần. Đang lơ ngơ lóng ngóng, vừa đi vừa nhìn quang cảnh thì tôi đâm sầm vào một cô gái. Tôi chưa kịp phản ứng thì cô gái ấy cười cười ra vẻ xin lỗi. Trái tim hẫng một nhịp. Cô gái trước mặt đang cười với tôi lộ chiếc răng khểnh cực duyên. “Quả thật là khác hoa thường”- tôi thầm nghĩ. Sau khi đơ mất mấy giây, tôi lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
 
-         Xin lỗi, cậu có sao không?
 
-         Tớ không sao đâu. – Cậu ấy đáp kèm theo nụ cười nữa.
 
Trời đất, đã cười duyên giọng nói còn nhẹ nhàng dễ thương nữa chứ. Lúc trước chỉ tiếp xúc với mấy cô gái trong lớp thì tôi luôn tâm niệm rằng gái kĩ thuật chẳng có chút nữ tính gì cả nhưng giờ phút này tôi phải thay đổi suy nghĩ của mình. Như người chết đuối vớ được phao cứu hộ, tôi vội hỏi:
 
-         Cậu cho tớ hỏi phòng 44H2 đi đường nào?
 
-         Hình như cậu không phải sinh viên trường này? – Cậu ấy hỏi tôi vẻ ngờ vực.
 
Tôi gãi gãi đầu:
 
-         Tớ đi học giùm đứa bạn, tớ học trường kiến trúc.
 
-         Đi theo tớ.
 
Nói xong cậu ấy bước đi thật nhanh, tôi lặng lẽ đi theo sau. Trên đường đi chúng tôi không nói gì với nhau cả. Vừa thấy biển hiệu, chưa kịp cảm ơn thì tôi đã thấy cậu ấy tiến thẳng vào phòng. Tôi há hốc miệng, cậu ấy quay lại nhìn tôi:
 
-         Cậu không định vào lớp sao? Phòng 44H2 đây.
 
Tôi bước theo cô bạn ấy như robot, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chúng tôi vừa bước vào lớp thì mọi người ồ lên. Tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi, ném cho tôi cái nhìn không mấy thiện cảm, ra vẻ như muốn xét hỏi: “này, ở đâu tới thế, biết đây là đâu không?”. Tôi thoáng chút ngại ngùng. Rồi mọi người gào thét, gầm rú. Ở lớp tôi, nếu có bạn gái lạ nào bỗng “lạc” vào lớp mới được chào đón như thế này. Còn tôi là con trai, hơn nữa tôi cũng đang đứng trước mặt cả tá thằng con trai khác. Ơ, chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ?
Đang bối rối thì bỗng có một bạn trai bên dãy kia hét lớn:
 
-         Lam Uyên có bồ rồi anh em ơi, sao lại để trai lạ cướp mất hoa khôi lớp mình thế?
 
Một giọng khác chen vào:
 
-         Lam Uyên ơi, cậu giết chết trái tim tớ rồi.
 
Vừa kịp hiểu ra cô bạn này chung lớp thằng bạn mình, là đối tượng được trai lớp bảo bọc và có cái tên rất hay thì cả lớp cười ầm ầm. Tôi thì ngượng chín cả mặt. Chưa bao giờ có thể nghĩ rằng mình sẽ gặp hoàn cảnh này, chỉ là học hộ thằng bạn thôi sao mà lại gặp rắc rối đến như thế. 
 
Tôi nhìn sang phía Uyên, thấy cậu ấy cười xong rồi ngồi vào bàn mà không có ý giải thích thì lại càng ngượng. Định tiến thẳng tới cuối lớp ai ngờ cậu ấy kéo tay tôi nói nhỏ: “Ngồi đây với tớ luôn này”. Như vừa được xem kịch hay cả bọn con trai vỗ tay, gào rú còn hơn cả lúc nãy. Tôi đành ngồi xuống gần cậu ấy, mặt mũi đỏ lựng. Đúng lúc đó thầy giáo bước vào lớp giải cứu cho tôi. 
 
Nay học vật liệu xây dựng, đây là môn tôi cực kì ghét, kì trước tôi rớt môn này và tôi vẫn còn nợ nó. Tôi thấy Uyên học bài rất chăm chỉ, không có ý định nói chuyện riêng trong giờ nên tôi cũng im lặng. Thầy đặt câu hỏi, cả lớp im phăng phắc, ai cũng cúi gằm mặt xuống như sợ bị thầy gọi. Bỗng thấy cánh tay của cô bạn bên cạnh giơ lên rồi đứng lên phát biểu rất rõ ràng. Tôi há hốc miệng, choáng lần nữa. Môn này thực sự rất khó nhằn không ngờ một cô gái lại có thể học tốt nó đến như vậy. Cả buổi học tâm trí tôi cứ để đi đâu, thi thoảng lên lén nhìn sang bên cạnh. Chờ mãi thầy mới điểm danh rồi cho lớp nghỉ. Thế là kết thúc một buổi học hộ đầy sóng gió.
Xương rồng nở hoa (Kỳ 1) 1

2.     Gặp lại
 
Tôi ngắm ly café trên bàn, kiên nhẫn nhìn từng giọt chảy chậm rãi như thách thức người trước mặt. Tigon Café bữa nay đông khách hơn mọi ngày nhưng vẫn giữ được vẻ yên tĩnh vốn có, một sự yên tĩnh hiếm hoi giữa thành phố ồn ã này.  Đây là quán quen thuộc của tôi. Quán được bày trí theo phong cách Pháp nhẹ nhàng và lãng mạn với đèn màu, bàn ghế và những chùm hoa tigon trước mái hiên tạo cho người ta cảm giác bình yên. 
 
Chỗ ngồi quen thuộc của tôi mọi ngày đã có người ngồi nên tôi chọn bàn gần cửa sổ vì tôi thấy trên bậu cửa ấy có một chậu xương rồng rất đẹp. Và nó là chậu duy nhất trong quán. Ngồi đây tôi có thể chạm tay tới những bông hoa nhỏ xinh đang hé nở kia. 
 
Tiếng piano chầm chậm vang lên, bản nhạc Melody of Rain của Bandari  đầy mê hoặc. Mẹ tôi là giáo viên dạy piano nên tôi chẳng còn lạ gì bài này nhưng đã lâu lắm rồi tôi chưa được nghe lại và đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy nó ở Tigon Café. Cảm xúc là lạ, bỗng dưng tôi nhớ mẹ. Mẹ rất hay chơi bài này nhưng từ ngày đi học xa tôi ít về nhà và cũng ít nghe mẹ đàn hơn. 
 
Rời mắt khỏi ly café, tôi nhìn về phía cây đàn piano quen thuộc của quán. Một cô gái mặc váy trắng hở đôi vai trần, mái tóc đen dài buông hờ trên đôi vai ấy càng khiến cô bạn thêm quyến rũ. Tay cậu ấy lướt nhẹ trên bàn phím, đàn như thả hết cả tâm hồn vào các nốt nhạc. Tôi ngồi lặng, nuốt từng âm thanh được phát ra. Ngoài mẹ thì có lẽ đây là người cho tôi nhiều cảm xúc khi nghe piano đến thế. Lúc nhỏ mẹ cũng dạy mà tôi làm biếng, chỉ thích nghe thôi không thích tập nên đến giờ vẫn chẳng chơi được bài nào ra hồn nên tôi thực sự khâm phục những người chơi piano vì sự kiên trì. Trong lòng tôi không khỏi trầm trồ thán phục người bạn kia. Hẳn là cậu ấy rất yêu piano và chơi khá lâu rồi nên mới có thể chơi một cách nhịp nhàng đến vậy. Bài nhạc kết thúc, cô gái đứng lên chào mọi người thì tôi thoáng bỡ ngỡ. Nụ cười với chiếc răng khểnh sao mà quen đến thế. 
 
Như vừa có dòng điện chạy xoẹt qua người khiến tôi đơ mất mấy giây. Răng khểnh, xây dựng, Huy. Mọi dữ kiện chắp nối lại. Tôi à lên một tiếng. Phải rồi, là Lam Uyên, cô gái tôi gặp trong lớp học của Huy. Sau khi đi học giùm Huy tôi khá ấn tượng với cô bạn ấy, định về hỏi Huy mà nó về quê cả tuần khiến tôi cũng quên bẵng mất tới giờ. Cả tuần mới gặp lại, nhìn Lam Uyên có vẻ khác vì nay cậu ấy mặc váy nhưng dù sao thì cậu ấy vẫn rất xinh đẹp. Đang chăm chú nhìn Uyên trên sân khấu thì tôi thấy cậu ấy di chuyển, và lạ thay đó là đi về phía bàn tôi đang ngồi.
 
-         Chào cậu, tớ ngồi đây được chứ?
 
Lại nữa rồi, cô gái này luôn khiến tôi bất ngờ. Tôi cười gật đầu đồng ý. Lam Uyên kéo ghế và ngồi đối diện tôi. Cậu ấy ngồi gần thế này khiến tôi hơi bối rối. Trái tim tôi lại hẫng thêm một nhịp. Uyên gọi một ly nước cam, vừa lấy ống hút khuấy nước vừa cười nói:
 
-         Tình cờ thật đấy lại gặp cậu rồi. Mấy đứa lớp tớ cứ hỏi cậu đâu sao không dẫn đi theo nữa.
 
Xương rồng nở hoa (Kỳ 1) 2
 
3.     Câu chuyện về những chậu xương rồng
 
Giọng nói của Lam Uyên đều đều, ánh mắt thả rơi bên ly nước cam trước mặt. Thi thoảng lại lấy tay khuấy nhẹ khiến nó gợn lăn tăn. Tôi nhìn cậu ấy cười cười, gặp lại thực sự quá bất ngờ nên chẳng biết bắt đầu câu chuyện của mình ra sao.
 
Lam Uyên lại cười. Nếu có thể phong tặng một danh hiệu cho Uyên chắc chắn tôi sẽ gọi cậu ấy là “cô gái có nụ cười đẹp nhất thế giới”. Nụ cười với chiếc răng khểnh cực duyên kia đã khiến trái tim tôi chao đảo ngay lần đầu gặp gỡ.
 
-         Cậu chơi piano ở quán này à, sao tớ chưa bao giờ gặp cậu?
 
-         Ừ, quán này của anh họ tớ, nay người chơi đàn bị ốm nên tớ chơi thay thôi.
 
Tôi gật gù ra vẻ hiểu. Ly café trước mặt đã nguội tanh, lạnh ngắt tự bao giờ. Bỗng Lam Uyên với tay lấy chậu hoa xương rồng trên bậu cửa sổ, tay mân mê từng cánh hoa một cách rất nhẹ nhàng như sợ làm chúng đau. Tôi đã kịp thu tất cả hành động của cô gái trước mặt vào trí não trước khi cậu ấy ngẩng lên.
 
-         Cậu biết sự tích cây xương rồng không?
 
-         Tớ không. – Tôi đáp vẻ khó hiểu.
 
-         Ờ vậy để tớ kể cho cậu nghe.
 
Thế rồi Lam Uyên bắt đầu kể, giọng nói chầm chậm, nhẹ tênh tựa hồ cơn gió.
 
-         Ngày xưa từ thuở trái đất còn hoang vu, Thượng Đế tạo ra một chàng trai và đưa xuống trần gian để phủ xanh đất trống. Tuy nhiên chàng trai chỉ biết làm nhà, săn bắn mà không biết trồng cây để phủ xanh đất vì thế Thượng Đế đã cử một tiên nữ xuống để giúp chàng. Và bất ngờ họ lại yêu nhau đến độ quên cả việc Thượng Đế giao cho nên ngài bắt tiên nữ phải trở về trời. Nhưng nàng không chịu, quá tức giận Thượng Đế vung tay biến chàng trai thành trăm nghìn mảnh vụn li ti mà ngày nay người ta gọi là cát. Nàng tiên nữ quá đau buồn, cứ thế ôm lấy người yêu dù chỉ còn là những  nắm cát mà khóc. Nàng khóc mãi cho đến khi toàn thân biến thành một loài toàn gai nhọn để chống cự sức ép về trời và rễ cây đâm sâu xuống lòng cát như nàng ôm chàng không muốn rời. Và nếu chạm vào sẽ có một dòng nhựa trắng chảy ra như dòng nước mắt chất chứa biết bao đau khổ của nàng tiên nữ. Người ta gọi loài cây đó là cây xương rồng. Và đó cũng là lí do xương rồng thường sống ở những sa mạc khô cằn. Bởi lẽ sa mạc là cát, và cát chính là tình yêu của nó. Xương rồng tượng trưng cho tình yêu đích thực không gì có thể chia cắt được.
 
Xương rồng nở hoa (Kỳ 1) 3
 
Câu chuyện kết thúc, tay Lam Uyên vẫn đặt trên cánh hoa xương rồng. Giọng nói đã có phần lạc đi, không còn nhẹ tênh như lúc mới bắt đầu câu chuyện nữa. Khi cậu ấy ngẩng mặt lên tôi thấy có một lớp sương mỏng phủ lên bờ mi của cậu ấy. Tôi không biết cậu ấy đang nghĩ gì, tại sao lại kể câu chuyện về xương rồng cho tôi nghe và cũng không hiểu tại sao kể xong cậu ấy lại buồn đến như vậy. Không khí trở nên ngượng ngập, kì thực tôi không biết an ủi con gái khi buồn thế nào nên tôi buông một câu mà đến bây giờ tôi vẫn thấy mình thật ngốc.
 
-         Cậu có vẻ thích xương rồng?
 
-         Ừ, rất thích. Món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng người ấy tặng tớ là một chậu xương rồng, nhưng sau đó thì nó chết. Tớ đã rất tiếc nuối và hối hận. Từ đó tớ đã tìm hiểu rất nhiều về loài cây này, tớ mua chúng về chăm bằng tất cả tình yêu của mình và hiện giờ tớ đã có 24 chậu rồi. Tớ yêu chúng, thực sự rất yêu.
 
Lam Uyên rời tay khỏi cánh hoa, đặt nhẹ chậu xương rồng lên bậu cửa sổ. Ánh mắt lãng đãng nhìn mọi thứ ngoài khung cửa. Cô gái này, thực ra cậu giấu điều gì sau nụ cười luôn thường trực trên môi?
 
-         Này cậu, làm  bạn với tớ nhé, được không?
 
Uyên bỗng dưng ra đề nghị. Thực ra từ nãy tới giờ ngồi nghe cậu ấy nói chuyện tôi đã coi cậu ấy là bạn, nhưng khi nghe lời đề nghị của Uyên thì tôi thấy rất vui. Có lẽ đây là cơ hội để tôi thân thiết với cậu ấy hơn. Tôi gật đầu, mỉm cười.
 
-         Cậu có biết tại sao tớ muốn làm bạn với cậu không? Thực ra hôm nay đến quán tớ đã đem theo chậu xương rồng và đặt chỗ này, tớ đã nhủ rằng nếu ai ngồi ở bàn này nhất định tớ sẽ làm quen. Và khi tiến tới đây, rất bất ngờ lại gặp cậu. Trái đất thật tròn phải không?
 
Nghe cậu ấy nói mà tôi cứ như đang trên mây. Thật may khi chỗ ngồi quen thuộc mọi ngày bị chiếm mất, không thì tôi đã không có cơ hội làm bạn với một cô bạn dễ mến như thế này.
 
Uyên nhìn tôi, cười. Nụ cười phảng phất chút buồn nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp của cậu ấy. Nụ cười khiến thứ đang đập trong ngực trái tôi được dịp phản chủ, nhảy nhót.
 
Tigon café lúc này đang mở một bài hát với giai điệu trầm buồn. Mọi người ngồi đây ai cũng đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Tôi liếc nhìn Uyên, tay cậu ấy đang gõ nhẹ lên mặt bàn, người đưa nhẹ theo lời bài hát.
 
Một loài hoa mong manh
Chìm dần trong mưa buồn
Một mình em mang cô đơn lòng nhớ anh
Giọt sầu đăng trong đêm cuốn mưa rơi
Mà hình bóng vẫn mãi ở quanh đây.
 
-         Bài này hay đấy nhưng hơi buồn.
 
Tôi nói khi bài hát kết thúc. Lam Uyên nheo nheo mắt.
 
-         Bài hát này tên “hoa xương rồng” của Diệp Thanh Thanh.
 
-         Ờ, thật liên quan tới câu chuyện của cậu.
 
-         Hì, anh họ tớ biết tớ thích bài này nên mỗi lần tớ tới anh ấy thường mở cho tớ nghe.
 
Tôi lại à lên lần nữa. Thế có nghĩa là cậu ấy cũng hay tới đây, tại sao chưa bao giờ tôi gặp cậu ấy, chưa bao giờ được nghe bài hát này ở đây nhỉ?
 
Tôi thầm trách số phận, giá cho tôi gặp cậu ấy sớm hơn thì hay biết mấy. Nhưng, giờ vẫn chưa muộn. Tôi vui cười trong lòng.
 
(Còn tiếp)
(Sưu tầm)