Từ bỏ một yêu thương

By on Tháng Sáu 15, 2014 Lượt xem 496

Bước về phía trước đối với em giờ này chẳng dễ chút nào khi mọi thứ đã thay đổi, anh thay đổi và em cũng phải thay đổi. Anh thay đổi để chạy theo tiếng gọi của vật chất còn em thay đổi đề đi tới một tương lai tươi sáng đang chờ đón em phía trước. Anh và em chúng ta đã từ bỏ một yêu thương thực sự phải không anh?

***

Ngoài kia bóng tối bao phủ lấy hết mặt đất, tất cả im lặng đến nghẹt thở chỉ còn nghe tiếng gõ bàn phím lách cách trong phòng và hơi thở của màn đem đặc quánh. Càng về đêm nỗi cô đơn càng bủa vây lấy trái tim bé nhỏ đang tổn thương. Những ngày qua em thực sự đã quá mệt mỏi, mệt mỏi bởi những suy nghĩ, mệt mỏi bởi những thứ cảm xúc không tên.

Em im lặng để cho mọi thứ trôi tuột qua kẽ tay, qua hơi thở và qua cả ký ức không màu sắc, em không muốn níu giữ bất cứ thứ gì bởi vì em biết giờ này em không còn đủ sức để níu giữ nó nữa, em bất lực nhìn yêu thương của em bị người ta mang đi mất.

Người ta bảo em nhu nhược đến ngu ngốc, người ta bảo em không yêu anh, người ta bảo em hiền quá hay người ta bảo em sợ hãi, nhưng người ta đâu phải em nên người ta đâu hiểu được em đang nghĩ gì cần gì và muốn gì và người ta cũng không phải là em nên người ta cũng không bao giờ hiểu được nỗi đau em đang phải chịu nó như thế nào đâu. Người ta nói đúng đó anh à, em nhu nhược. Ừ nhỉ? Sao lúc đó, lúc mà em nhìn thấy anh đang hôn cô ta, lúc mà em nhìn thấy anh đang nắm tay cô ta sao em không chạy tới trước mặt anh và hét lên rằng anh là đồ khốn và tát vào mặt anh hay ít nhất cũng phải nói vài lời rồi mới bỏ chạy chứ? Sao em lại không làm như thế nhỉ? Hay thực sự  em quá hiền hay cũng có thể em sợ nên không dám làm gì như người ta nói với em chăng? Sao lý do nào cũng đúng thế anh nhỉ?

Vì yêu anh nên em không muốn làm anh phải xấu hổ nơi công cộng, vì yêu anh nên em rất tin anh và bị anh lừa dối bao lâu nay, vì yêu anh nên đến bay giờ em cũng không tin rằng anh đã bỏ rơi em để chạy theo tiếng nói của vật chất. Em yêu anh, yêu đến tổn thương cơ mà.

chia tay, từ bỏ


Anh có thấy anh ích kỷ quá không khi anh vừa muốn có một tình yêu đúng nghĩa vừa muốn có những thứ vật chất khác, anh sai rồi đấy, nhưng giờ đây điều đó không quan trọng với em nữa.  Thà ngày trước anh nói chia tay em vì hết yêu, em sẽ để anh đi, em không níu kéo, như thế chẳng tốt cho cả anh và em hơn sao? Như thế em sẽ đỡ phải tổn thương, đỡ phải nghĩ anh là người xấu xa đến thế. Nhưng anh tham lam nên anh không làm thế. Anh vẫn nói yêu em nhưng vẫn muốn nắm tay người con gái khác. Anh nói yêu em cơ mà sao anh lại làm thế?

Em luôn tự hỏi có bao giờ anh yêu em trọn như lời anh nói dù chỉ là một giây thôi? Và có bao giờ khi bên cạnh cô ta anh nhớ tới em? Có khi nào những lời ngọt ngào anh từng nói với em lại là kịch bản anh viết sẵn dùng chung cho cả hai. Niềm tin không còn và em lại có thêm một thói xấu khi cứ nghi ngờ về anh nghi ngờ tất cả mọi thứ anh dành cho em?

Cuộc sống này đã làm cho em mệt mỏi quá rồi, nếu tiếp tục liệu em còn đủ sức  nữa hay không? Em đã từng đọc một câu nói mà em nhớ mãi “Chúng ta đừng bao giờ tạo ra hoàn cảnh để rồi tự mình rơi vào đó và lại đổ lỗi cho chính hoàn cảnh mà mình tạo ra”. Tình yêu của chúng ta do chúng ta tạo nên, chúng ta không biết nắm giữ thì ai nắm giữ cho chúng ta, chúng ta tự tay tạo ra nó và chúng ta đã tự tay phá vỡ nó. Chả có ai rỗi hơi đi cất giữ yêu thương thay kẻ khác.

Anh một kẻ tham lam đã làm tổn thương cả hai người con gái, cô ta cũng giống em chẳng có lỗi gì cả chỉ là vì quá yêu anh nên đặt niềm tin không đúng chỗ, em – cô ta chẳng ai xứng đáng để nhận sự đau khổ và thương tổn ấy. Tất cả đã kết thúc nhưng anh chẳng thể nào biết được xét đến cùng tổn thương nhất vẫn là em và cả cô ta nữa.

Mỗi buổi sớm thức dậy em vẫn nhớ anh như một thói quen không thể nào từ bỏ, em lại lục tìm điện thoại kiểm tra tin nhắn hay lại ôm cái điện thoại khư khư trong tay mỗi buổi tối để chờ một cuộc gọi từ một số điện thoại quen thuộc mà em không bao giờ lưu tên trong máy. Em cứ đọc đi đọc lại mấy cái tin nhắn của anh ngày trước em vẫn còn lưu trong máy, lại nhớ về anh như những ngày xưa. Em vẫn còn nhớ về anh – một kẻ đã làm em đau khổ.

Đôi khi em tự hỏi liệu có phút giây nào mềm yếu em lại tha thứ cho anh? Với em mọi thứ đã đổ vỡ không có gì có thể hàn gắn được, tất cả như thể đã là quá đủ rồi, em không đáng phải chịu như thế.

Thực sự tất cả như một giấc mơ và em chỉ muốn thoát ra khỏi nó để không còn phải đau khổ nhưng đó lại không phải là mơ. Em chưa bao giờ nghĩ em phải xa anh phải quyên anh nhưng đến lúc em phải quên anh rồi. Bước về phía trước đối với em giờ này chẳng dễ chút nào khi mọi thứ đã thay đổi, anh thay đổi và em cũng phải thay đổi. Anh thay đổi để chạy theo tiếng gọi của vật chất còn em thay đổi đề đi tới một tương lai tươi sáng đang chờ đón em phía trước.

Anh và em chúng ta đã từ bỏ một yêu thương thực sự phải không anh?

•    Salem Nguyễn