Tớ nhớ cậu!

By on Tháng Tám 2, 2014 Lượt xem 681

                                      

 Tôi ngồi đây một mình vào một ngày bầu trời u ám, mưa đã tầm tã cả ngày nay mà không có dấu hiệu ngưng nghỉ. Có vẻ như nước đã được tích tụ ở đâu đó phía trên kia từ lâu lắm rồi và  đang vỡ bờ thi nhau đổ xuống nơi tôi đang ngồi đây. Có phải có một đám mây đen kịt ngay trên đầu tôi không vậy nhỉ???

  Tôi vừa mới nhận được một tin vui từ một người bạn, cậu ấy sẽ đi du học trong vòng 5 năm vào một ngày rất gần tới đây, và tôi … là người biết tin cuối cùng.

 Thực ra nói là cuối cùng thì không phải, tôi chỉ cảm thấy dường như tất cả đều biết chuyện trừ tôi. Vì thế tôi bỗng nhận ra mình thiếu quan trọng với cậu ấy như thế nào và thấy khó chịu kì lạ mặc dù giữa chúng tôi chưa từng bị ràng buộc bởi bất kì mối quan hệ có tên đặc biệt nào.

 Bất giác rùng mình với cảm giác thiếu an toàn vì một điều gì đó sắp xảy ra, tôi thơ thẩn đến khó hiểu. Lí trí mách bảo tôi phải tôi phải toàn tâm toàn ý chúc mừng cho cậu nhưng thật sự xin lỗi cậu vì giờ tôi đang làm điều đó gượng ép một cách ích kỉ nào đó mà tôi không biết nguyên nhân.

   Cách đây sáu năm, khi tôi chính thức biết cậu, chúng ta chưa là gì của nhau và bây giờ, chúng ta… cũng chưa là gì của nhau. Thế đó, 6 năm và những điều vô nghĩa.

   Tôi ngồi đây đong đếm, so đo và giận dỗi cậu, làm như không có chuyện gì xảy ra nhưng thực sự hình như giông gió đang xảy đến không kiểm soát nổi mặc dù tôi chẳng nên để điều đó xảy ra. Đã có những lúc tôi nghĩ mình quan trọng với cậu ấy như thế nào và giờ thì tôi thật sự thấy mình quá hoang tưởng. Ai đó cho tôi biết tôi đang gặp phải điều gì vậy? Ai đó hãy giúp tôi giải thoát mình khỏi tình trạng hiện tại. Tôi cần mình chín chắn hơn như khi tôi chưa dựa quá nhiều vào cậu. Tôi cần mình là một người mà cậu kì vọng.

   Lôi vài cuốn sổ cũ màu từ trong ngăn kéo bàn ra và dở, tôi dừng lại vào một ngày có cậu.

   ***

Ngày… tháng… năm 2008

 Sau hai tháng trời nhập học, mình vẫn đang gần như bị cô lập với thế giới xung quanh, bạn bè không nhiều và vẫn như xưa, ru rú ngồi tại chỗ, cố gắng kiếm cớ bắt chuyện với mấy bạn cùng tổ, thế cũng đủ bận bịu cho ngày hôm nay rồi. Cũng may thầy chủ nhiệm xếp cho tổ mình đông nữ chứ không thì chắc cả đời cấp ba mình không quen được mấy bạn mất.

 Kể ra tổ có ít nhân nam cũng vui, chứ mấy đứa con gái tự sướng với nhau chắc lâu lâu lại sinh ra tự kỉ, bất bình đẳng và lạc hậu với thế giới bên ngoài quá. Được cái mấy nhân nam tổ mình cũng dễ thương, dễ tính, dễ bắt nạt, J mặc dù mình không tiếp xúc nhiều nhưng quan sát vài hôm cũng dễ dàng nhận ra điều đó. Mỗi người một vẻ nhưng đủ để mình tự thấy thế giới nhỏ bé trong lớp học của mình trong tương lai cũng tương đối màu mè. :D mình đã tự đặt cho họ mỗi người một cái tên khác. SP ấm áp, nhẹ nhàng và vui tính; SU tỏa sáng, từ ngoại hình đến học vấn, tổ trưởng tổ mình đó; AU trầm hơn một chút nhưng luôn làm mọi người bất ngờ trong những tình huống không lường trước và WI lạnh lùng chút ít nhưng lại luôn quan tâm bạn bè phía sau. Mỗi đứa mỗi vẻ và đều hơn mình ở chỗ tụi nó hòa đồng hơn mình nhiều, có chút ghen tị. Thực ra thì mình nói chuyện nhiều hơn với SU vì cùng là cán bộ lớp và WI vì là bạn cũng đường đi học về nên có chút thân hơn. Chỉ là thân hơn hai đứa còn lại chứ với mình vài tháng chưa đủ để gắn kết mọi thứ. Làm bạn với mấy đứa con gái vẫn thoải mái hơn.

***

Ngày… tháng… năm 2010

Cả ngày nay tôi nghĩ về WI nhiều hơn bình thường. Dạo này tôi nói chuyện với cậu ấy và có lẽ vì thế mà tôi hay nghĩ về cậu nhiều như thế. Thực ra là chỉ vì chúng tôi đi về cùng nhau nhiều hơn bình thường và cũng vì thế mà có nhiều câu chuyện được kể ra để hiểu nhau hơn. Tôi có gạt cậu ấy ra khỏi suy nghĩ nhưng dường như khi nghĩ về vài chuyện khác không được bao lâu lại có một sức mạnh nào đó dẫn lối những suy nghĩ của tôi theo một trật tự rất logic mà tự nhiên nào đó để chủ đề lại quay lại là cậu. Đôi lúc thấy mình có vấn đề, tôi cũng tự hỏi tôi có tình cảm với cậu ấy chăng? Chỉ có điều chính tôi cũng không hiểu rõ về loại tình cảm đó để đi đến kết luận một cách chính xác. Có lẽ tôi vẫn còn là một đứa trẻ và chưa ai dạy tôi cách để thích một người một cách đúng nghĩa.

***

 Ngày… tháng… năm 2011

 Đúng là một ngày cuối tháng 6, nắng như đổ lửa trên từng con đường. Tôi đã nghỉ học để chuẩn bị ôn thi cho kì thi quan trọng nhất cả ba năm cấp ba. Không phải ngày bốn lần đạp xe từ nhà tới trường trong cái nắng gay gắt này tôi đã thấy mình thật hạnh phúc. Nghĩ lại những ngày trong năm tôi tự mãn vì mình như một anh hùng siêu năng lực vậy. Thỉnh thoảng khích lệ và tự bằng lòng với bản thân cũng là một cách để động viên chính mình mà.

 Thế là thời học sinh của tôi đã gần như khép lại. Bạn bè sau ba năm cấp ba bao nhiêu chuyện buồn vui cùng nếm trải, dù không chia sẻ với ai nhưng ..tôi nhớ họ! Chỉ một điều duy nhất tôi tiếc nuối là chưa kịp làm bạn thân với một ai đó. Không phải vì không có ai chấp nhận tôi nhưng tôi dường như không cho chính mình cơ hội. Tôi từ chối R-cô bạn ngồi cùng bàn vì nghĩ tôi không đủ sức gánh vác nhiệm vụ của một người bạn thân. Tôi và cô ấy dường như không cũng một thế giới, xét về điều kiện gia cảnh tôi không đủ tự tin để đứng bên cô ấy như một người bạn thân. Vẫn có một lực cản nào đó ngăn bản thân tôi chấp nhận cô ấy mặc dù cô ấy rất tốt, rất nhiệt tình. “Thực sự xin lỗi cậu nhưng tớ nghĩ duy trì tình bạn hiện tại của chúng ta sẽ bền vững hơn, tớ thật sự không muốn đánh mất bất kì thứ gì chúng ta đã từng xây dựng”.

 Mới hôm qua thôi tôi lại từ chối sự nhiệt tình từ WI. Tôi không biết vì lý do gì ngăn cản tôi đồng ý ở bên cậu ấy như một người bạn thân thiết nhưng chắc chắn lý do hoàn toàn khác với những gì tôi đã dành để lý giải cho trường hợp của R. Tôi nói thế bởi vì hoàn cảnh gia đình WI không quá xa vời với tôi như của R. Thật buồn cười nếu nói ra điều này nhưng thật sự đáng nhẽ tôi không nên xây dựng tình bạn bằng cách so đo về hoàn cảnh gia đình nhưng không hiểu vì sao tôi luôn có bản năng làm việc đó mỗi lần kết bạn. Thực sự tôi muốn giữ cho mình một quan hệ lâu dài và có một người bạn lâu năm sẽ tốt hơn việc cứ phải liên tục thiết lập lại những mối liên hệ ấy.

 Xin lỗi WI nhưng thực sự tớ rất muốn làm một người bạn thân thiết của cậu nhưng tớ hình như hoàn toàn không đủ tự tin. Nếu một ngày tớ làm sai điều gì đó thì tớ sợ chúng ta ngay cả làm bạn bình thường cũng không thể nên cứ như thế này sẽ tốt hơn.

***

Ồ, ra là thế, chính tôi đã từ chối cậu ấy! Chả có cớ gì để cậu ấy hết lần này đến lần khác phải chiều theo ý muốn của tôi được. Ai cũng có giới hạn chịu đựng và chẳng ai đủ kiên nhẫn để mãi chạy theo thuyết phục một đứa cứng đầu, không chịu mở lòng, không chịu nghe lời khuyên từ họ. Tôi đang ngẫm lại những sai lầm của bản thân, tôi đang dần thấm ra lỗi lầm của mình.

***

Ngày… tháng… năm 2012

 Hôm nay là sinh nhật đầu tiên của tôi kể từ khi bắt đầu bước chân vào giảng đường đại học. Không bánh, không hoa, không quà, không người thân bên cạnh, chỉ có mình tôi trong một căn nhà 6 tầng. Vì một tình huống bất đắc dĩ, tôi đang gần như trở thành chủ của ngôi nhà này trong vòng hai ngày –thời gian mà chủ nhà-một người thân của tôi bận một việc gia đình ở quê nhà.

Cũng chẳng có gì làm lạ vì sinh nhật tôi rơi vào giữa kì nghỉ hè, từ xưa tới nay tôi cũng đã quen với ngày này mà không bạn bè bên cạnh. Gia đình tôi cũng không nghĩ rằng tôi có chú tâm đến chuyện này vì mọi người vẫn thường thấy tôi rất bàng quan với chuyện ít người chúc mừng.

 Buồn chán ngồi lượt qua facebook, ồ, nhiều quá trời những lời chúc mừng sinh nhật nhưng sao tôi lập tức tắt nó đi khi nhìn xuống dưới, đều là những người tôi không biết mặt. Có lẽ tôi nên ẩn ngày sinh của mình trên trang mạng xã hội nhiều người theo dõi này. Thế đó, tôi mong nhiều hơn thế, bao nhiêu người chúc mừng cũng không bằng một vài người.

***

Ngày… tháng… năm 2013

 

Là sinh nhật cậu ấy, nhưng lúc tôi nhớ ra thì đã là tám giờ tối. Thế là tôi đã quên chúc mừng từ đầu giờ sáng như mọi năm. Thật là…! Rõ ràng tôi đã nhắc mình nhớ nhưng lại ngủ quên và sáng ra vẫn hồn nhiên như chưa từng bỏ quên điều gì cả. Thật không ra sao cả! Dở ngày mà đi chúc thì có sao không? Chắc cậu ấy cũng biết tôi quên. Thế thì xấu mặt lắm.

 Đắn đo suy nghĩ  và cho đến khi đã nửa đêm tôi quyết định chờ nốt để sang ngày rồi chúc, giả nai làm như mình quên xem lịch vậy. Tôi đã quên mất không chuẩn bị lý do phòng trường hợp cậu ấy hỏi và chính thế mà tôi đã phải thực tình thú nhận lỗi của mình ngay trong tin nhắn đầu tiên trả lời cho cậu. Tôi đã quên mất rằng cậu bạn của tôi không những thông minh mà còn cực kì nhạy cảm, trong khi tôi thì thường không tự nhiên lắm trong việc nói dối. Chính vì thế mà tôi đã nhẹ nhàng khai khi vừa mới bắt đầu bị tra khảo.

Nói thì là vậy chứ thực tình cậu ấy chỉ hỏi tôi sao lại chậm mất một ngày và tôi như một con thỏ ngu ngốc tự chui và rọ đã khai ngay “tớ quên mất!”. Cậu không trách móc tôi mà vẫn trò chuyện với tôi bình thường như tôi chẳng có lỗi gì vậy.

Tôi hỏi cậu nhận được quà gì thì chia sẻ cho tôi cùng biết để kiếm cớ nói chuyện vì dù chúng tôi đã là bạn 6 năm nhưng khi nói chuyện tôi cũng không quen là người dẫn dắt. Vẫn câu trả lời như những lần trước: “đâu có ai chúc mừng sinh nhật tớ vào ngày này trừ cậu.”( Đó là ngày sinh nhật đúng của cậu mà mọi người không biết.). Mặc dù năm nào tôi cũng nhận được câu trả lời y hệt như thế nhưng tôi vẫn thấy vui lạ thường rằng với cậu, tôi cũng có sự khác biệt với những người khác. Và năm nay cũng vẫn còn là thế. Cũng chỉ nhắn qua lại vài tin vì đã muộn, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi tạm biệt vì mai ai cũng có giờ học buổi sáng.

 Thế là nhẹ nhàng rồi, tôi cũng phải đi ngủ đây.

***

Phải nói thêm một chút là tôi và cậu cũng chưa xác định mức thân thiết của tình bạn giữa chúng tôi bao giờ và chính vì thế có khi tới cả năm chúng tôi không hề gặp mặt, nhắn tin cũng chỉ vài lần nhưng chả lần nào dài dòng văn tự được cả. Tôi ngưỡng mộ cậu vì cậu am hiểu tâm lý người khác, cậu nhẹ nhàng tư vấn cho tôi khi tôi gặp chuyện khó xử. Mặc dù cậu không biết nhưng đây chính là suy nghĩ của tôi về cậu. Thỉnh thoảng khi buồn tôi hay chọc tức cậu bằng những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối rồi kết thúc không rõ ràng. Cậu thì luôn cho rằng tôi là đứa cứng đầu, bảo không chịu nghe, nhắc không chịu nhớ, khuyên mãi cũng không chịu mở lòng, cậu phải khó khăn lắm mới biết câu chuyện tôi đang phân vân để còn biết đường khuyên nhủ, thế mà tôi vẫn không nghe để cuối cùng kết thúc câu chuyện bao giờ cũng là câu nói “tớ khuyên vậy cậu muốn nghe thì nghe, không nghe thì thôi. Tớ đi ngủ đây. G9”. Rồi cả tháng dài sau đó chẳng tin tức gì của nhau nữa để đến một ngày đẹp trời nào đó tôi hoặc cậu lại nhắn tin hỏi coi đứa kia khỏe không như một người bạn cũ lâu ngày không gặp.

Vậy đó, chúng tôi không ràng buộc nhau bởi bất kì mối quan hệ nào, có lẽ chúng tôi chưa đủ thân thiết để mối quan hệ giữa chúng tôi được mang một cái tên rõ ràng và trên hết là tôi không chắc mình có đủ tự tin để ràng buộc mình phải có đủ trách nhiệm với mối quan hệ ấy nếu mọi thứ được làm sáng tỏ. Vì thế mà tôi luôn đùn đẩy mỗi khi cậu có ý định gợi ý về vấn đề này. Có lẽ nào như vậy mà đến bây giờ đây, tôi vẫn chẳng là gì của cậu cả. Đến đây tôi chợt nhận ra mình đã ngu ngốc như thế nào trong thời gian qua để bây giờ tôi gần như đang hoang mang rằng ai đó sẽ không còn bên tôi nữa.

Dở cuốn sổ hãy còn mới, tôi dừng lại vào ngày cuối cùng tràn ngập cậu.

***

Ngày …tháng…năm 2014

WI này ! Tớ nghĩ tớ đã thay đổi… tớ đang chênh vênh và tớ không biết đây có được gọi là quá trình chuyển biến tâm lý của một người ở cái tuổi ương dở đang tìm cách chín như tớ hay không nữa. Mà không, t đã sắp bước sang tuổi hai hai, mặc dù tớ chưa sống trọn vẹn hai mươi năm bên ngoài bụng mẹ nhưng chừng ấy với nhiều người đã là quá dư giả để chín chắn rồi chứ nhỉ. Vậy mà tại sao tớ bây giờ lại thấy mình bất thường, chênh vênh không vững vàng thế này, cậu đã làm cho tớ dựa vào cậu quá nhiều. Tớ cũng không biết nên miêu tả như thế nào cho đúng nữa, thật sự tớ đang rất là mông lung…haizzz. Có lẽ tớ đang cần một người để nghe tớ tâm sự. Đương nhiên người đó không nhất thiết là cậu nhưng thật tốt nếu đó là cậu. Nếu bây giờ cậu ở đây, hoặc một cách nào đó …cậu biết đấy, tớ mong gặp cậu và đương nhiên không phải qua tin nhắn như mọi khi mà lần này tớ thực sự muốn gặp cậu.

Cậu thấy đấy, tớ đã chủ động muốn kể cho ai đó nghe thay vì chỉ giữ một mình những suy nghĩ của bản thân để phân vân lo lắng, tớ đã tiến bộ phải không.  Đương nhiên tớ muốn người tớ kể đầu tiên là cậu. Tớ biết chúng ta có một cuộc hẹn thập kỉ nhưng tớ không nghĩ bằng cách này cậu định một thập kỉ biến mất rồi quay lại gặp tớ. Tớ bỗng thấy sợ khi nghĩ đến điều đó. Tớ nhận ra mình đã dựa vào cậu nhiều như thế nào. Nhưng cậu cũng phải cho tớ thời gian để thích nghi với việc không có cậu chứ. Sao cậu tự mình nghĩ ra phương hướng thực hiện lời hẹn mà không có bàn bạc trước với tớ vậy. Cậu như thế là chơi ăn gian đó. Thật buồn cười, tớ đưa ra lời hẹn thập kỉ và giờ tớ đang hối hận vì điều đó.

Cậu đi rồi, cậu không biết tớ phải làm gì đâu. Tớ phải học cách sống không dựa vào cớ có cậu như cậu mong muốn đó. Cậu cứ đi đi. Cậu thoát khỏi tớ rồi đó. Cậu cứ chờ đấy. 10 năm nữa tớ sẽ trả thù cho ngày hôm nay. Tớ chỉ muốn nhắc cậu rằng, cậu vẫn còn chưa nghe tớ nói một điều mà chính tớ cũng chưa từng nghe mình nói. Cậu cứ yên tâm làm tốt nhiệm vụ của mình đi nhé. Tớ sẽ chờ tới ngày cậu hoàn thành nhiệm vụ.

***

 Đó chỉ là những gì tôi viết, còn những gì tôi nói, tôi làm thì sao? Chẳng có gì cả.

 Vô tuyến dạo gần đây đưa tin toàn những vụ tai nạn máy bay thảm khốc. Nào mất tích, nào bị bắn hạ, nào rơi,… Bao nhiêu con người ra đi không lời từ biệt. Chỉ cách đấy ít giờ thôi, họ lưu luyến, còn hẹn hò ngày tái ng, họ còn vạch ra kế hoạch vui vẻ như thế nào cho ngày đoàn tụ. Thế mà ai biết trước được con đường ta đi phía trước có bao nhiêu điều bất ng? Ai đó bước cùng bạn hôm nay nhưng ngày mai họ đang ở một thế giới khác-thế giới mà bạn không th chạm đến được.

  Cậu ấy sắp đi rồi. Chưa bao giờ nghĩ về cậu ấy mà tôi lại thấy mình bất an đến thế, kể cả những lần tôi biết cậu có bạn gái, cậu đang rất hạnh phúc và không có tôi trong đó nhưng ít nhất cậu đang nói chung ngôn ng với tôi. Cậu hiểu ngôn ng của tôi, cậu biết  tôi nghĩ gì, cậu biết tôi lo lắng điều gì, cậu biết tôi thiếu th gì. Cậu biết tôi sẽ làm gì khi không có cậu. Tht buồn cười vì lúc này tôi biết  cậu biết quá nhiều th v tôi còn tôi thì chẳng biết gì v cậu cả. Tôi đang thấy trong mình tràn tr một th cảm xúc không đáng t hào gì- nói một cách chính xác tôi thấy mình đang đáng thương một cách đầy mỉa mai. Cảm giác thật khó chịu, thật chỉ muốn ai đó đánh mình thật mạnh đ mình được thoải mái hơn. Tôi đang hối hận vì đã đ những tháng ngày cậu bảo v trôi qua một cách vô nghĩa với cậu. Giđây tôi chỉ muốn cậu biết rằng tôi đang mong cậu biết rng tôi đã hiểu vì sao tôi nên thay đổi, tôi muốn cậu biết rằng cậu đúng là một giáo viên kiên trì vì đã c gắng tới ngày hôm nay cho tôi hiểu tại sao tôi côđơn, tại sao cậu gọi tôi thiếu kiến thức đở bên ai đó. Tôi thy mình lâu nay vô lý đến khó lý giải…

 Tđã hiểu, t hiểu điều đó rồi, t hiu điều mà cậu đang c truyn tải cho t bao lâu nay mà t vẫn cứng đầu không chịu thừa nhn. Cậu đang ở đâu?  -điều đó không quan trọng.

Chẳng hiểu dũng cảm ở đâu tôi thấy mình đang t tin lạ lùng, tôi lại tràn tr một cảm xúc khác, niềm hi vọng v một viễn cảnh tươi đẹp mà tôi t vẽ ra trong đầu hin tại. Ở đó cậu đang gõ đầu tôi chỉ bảo cách yêu thương một ai đó. Cậu tươi cười rạng r, nụ cười với chiếc răng khểnh đặc trưng làm tôi thấy mình như bông hoa héo đang tươi tắn tr lại. Cậu không cần phải vất vả nhiều nữa, tôi không đòi hỏi nhiều nữa, chỉ cn cậu vẫn hiểu ngôn ng của tôi, chỉ cn cậu thôi. Tại sao tôi lại lo lắng cậu ở một nơi xa lạ trong cái thời đại công ngh thông tin này cơ ch.

Dù có suy nghĩ theo hướng nào đi nữa thì tôi cũng cần chúc mừng cậu.

 Nghĩ là làm, tôi ngồi tỉ mỉ nhắn một cái tin thật dài cho cậu: “Bạn bè mà có tin tốt lại không thông báo cho nhau là thế nào nhỉ? Chúc mừng cậu với chuyến đi dài năm năm tới nhé. Chính ra là gặp trực tiếp mà chúc mừng nhưng đ tôn trọng lời hứa thập kỉ, t sẽ không hành hạ cậu phải kh s gặp mặt t làm gì nên chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng cậu nhiều nhé. Nh là mang vinh quang v cho t hưởng ké nữa đấy”.

 Chẳng bao lâu sau tôi nhn được câu trả lời t cậu: “M ca cho tđi!”.

Cái gì thế này- mười năm của t cậu định ném vào sọt rác à? Đáng đánh. Đáng đánh!

Tôi hùng hồn m cửa và bắt gặp khuôn mặt với nụ cười mà tôi đã hình dung nãy gi và nó đã xoa dịu mọi th.

-          Mười năm bắt đu t ngày mai nhé! – cậu tươi rói lên tiếng.

Tôi đã không nhn ra trời đã ngừng mưa và nng lại dàn đều trên mặt đường như  trải thảm. Mười năm và lời hứa trẻ con không nên là vật cản của bất kì điều gì. T nh cậu!

 

Phan Pháp