Nốt lặng trong cuộc đời người con gái

By on Tháng Mười Hai 31, 2014 Lượt xem 764
Người đeo chiếc vòng bạc đã xỉ màu vào tay…
…mà không có cảm giác gì ngoài sự trói buộc…
Những vết trầy xước thuộc về nỗi đau gọi người bằng thứ ngôn ngữ gì đó nghe có vẻ mê hoặc…
Người nâng niu những uất ức chưa một lần nhìn thấy mặt…
Nhưng đủ sức mạnh dằn vặt…nhói tim đau…

Người buộc phải đi lấy chồng, sau những tháng ngày tất tả tìm nhau…
… mà chẳng thấy…
Chờ đợi đối với người hệt như một bữa cơm đạm bạc hằng ngày vẫn ăn ….nhưng lại có thêm vị đắng đót ở đầu môi…
Thời gian hối thúc tuổi thanh xuân chạy thật nhanh về phía cuối chân trời, nơi vệt nắng yếu ớt vắt ngang những màn sương giăng đầy khắp lối…
Người lấy chồng rồi, hạnh phúc cũng bỏ mà đi….

Cánh cửa khép hờ, người ngồi đó lặng nghe tiếng ếch kêu não nùng từ cánh đồng mùa lũ….
…người chờ đợi điều gì?
Trong đôi mắt nâu buồn như ẩn chứa cả một câu chuyện về cuộc đời đầy bi kịch của một người con gái….
Người nhắm mắt lại….
Mặc kệ những dòng lệ tuôn rơi…

Chiếc vòng bạc, người muốn tháo ra để lại là cánh chim tự do chao lượn giữa cuộc đời…
Nhưng làm sao để xóa đi hết những vết sẹo mang hình hài kí ức…
Làm sao để không phải nhói đau trong lòng ngực…
Khi nghĩ về những vực thẳm xót xa…

Người giờ là vợ của người ta…
Nhưng trái tim người từ rất lâu đã trở thành nơi nương nấu của một bóng hình khác…
Cuộc đời thật tệ bạc…
Chỉ một mảnh lưới thôi đã khiến cho bao tâm hồn vô tội phải đau khổ vì yêu…

Người lấy chồng rồi nhưng hạnh phúc chẳng đáng được bao nhiêu…

Ziken