Giữa bao người xuôi ngược, sao anh lại chọn em? – September Rain

By on Tháng Tư 18, 2014 Lượt xem 4 400

Đã có biết bao người đi qua ánh nhìn của anh

Sao anh lại dừng để chọn em, người bình thường nhất?

Đánh thức em, hôn em, mỉm cười và nói: “Không phải em mơ, điều này là thật”

Rằng: “Anh đã ở đây, mãi ở đây để yêu duy nhất chỉ một cuộc đời”

 - Giữa bao người xuôi ngược, sao anh lại chọn em? -

Cầm trọn cuốn sách nhỏ trên tay, có lẽ ai cũng sẽ cảm nhận được rằng tập thơ này gần gũi như cuốn nhật ký của người con gái tuổi đôi mươi, dễ dàng chinh phục được cảm xúc của những cô gái trẻ. Giữa bao người xuôi ngược, sao anh lại chọn em? là tập thơ thứ hai của September Rain – tác giả thơ trẻ nổi tiếng được yêu thích trên các trang facebook Mạng xã hội văn học và Những truyện ngắn hay.

image (1)

Ngay từ tập thơ đầu tiên, September Rain đã ghi dấu trong lòng độc giả bởi những câu thơ giản dị, ngôn từ mộc mạc, thông điệp ý nghĩa mà chân thành. Với cuốn thứ hai này, vẫn mang dấu ấn riêng như Tin em đi, rồi anh sẽ lại yêu, nhưng Giữa bao người xuôi ngược, sao anh lại chọn em? còn đặc biệt hơn thế. September Rain đã khéo léo sắp xếp các bài thơ giống như câu chuyện tình xuôi theo dòng ký ức của một cô gái với đủ những cung bậc cảm xúc. Ẩn sâu trong đó, bạn sẽ dễ dàng nhận ra sự gần gũi đến quen thuộc của những xúc cảm đời thường nhất, cứ như tác giả đang thủ thỉ bên tai câu chuyện của chính bạn vậy.

Và cô gái nhạy cảm ấy đã bắt đầu tất cả bằng những bộc bạch về sự cô đơn, về những hoang mang, chênh vênh, ước muốn mơ hồ nơi bóng hình một chàng trai hư ảo. Bằng những ví von tinh tế, cô ẩn nỗi lòng cô đơn trong hình ảnh quen thuộc như ly cà phê đen cuối chiều, thành phố với những lớp người vội vã ngược xuôi, nhưng rồi có những lúc không kìm nén nổi lòng, khi nỗi cô đơn trở về chân thật nhất, cô gái nhỏ vẫn không thể kìm mình nức nở thốt lên: “Anh ở đâu?”

“Thành phố này có rộng mấy đâu
đi một vòng loanh quanh là hết
nhưng có một điều đến giờ em không biết
“… Anh ở đâu?”

Rồi một ngày nào đó, cô thực sự gặp anh tình cờ như khúc ca định mệnh. Họ đã yêu nhau, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió, những vui buồn hờn giận, những rạn nứt hư hao. Họ xa nhau, họ nhung nhớ nhau, rồi một lần nữa tìm đường quay trở lại, tựa vào vai nhau hàn gắn những mảnh ghép nơi tim, cùng nhau tìm về hạnh phúc. Bảy chương đoạn trong tập thơ cũng giống như bảy chương đoạn cho một mối tình, đủ những thăng trầm được mất, đắng cay có, mật ngọt cũng tràn đầy.  Tình yêu đã trải qua giông bão, đó mới chính là thứ tình yêu bền chặt nhất, tuyệt diệu nhất, một thứ tình được xây dựng từ niềm tin tưởng, đơm hoa kết trái, viên mãn tràn đầy:

“Khi một tình yêu trải qua nhiều giông bão

những ghét ghen bỗng chốc hóa tầm thường

sau giận hờn xa cách biết thương hơn

tình yêu ấy sáng lên rồi bùng cháy…

 

Anh và em…

chúng mình đều đã từng là chàng trai – cô gái của tuổi hai mươi

đã biết khóc cười, biết yêu và biết ghét

đi giữa cuộc đời dù sướng vui, mỏi mệt

đã yêu một người bằng hết cả trái tim…

 

Em tưởng rồi sẽ có cô gái khác đến và thay thế em

anh cũng tưởng nỗi nhớ trong em sẽ thay tên người khác

nhưng sau chuỗi ngày mình cách xa, lầm lạc

chúng ta vẫn là thế giới của riêng nhau…

 

Em sẽ chẳng bao giờ còn hỏi “Anh ở đâu?”

vì em luôn biết anh ở sâu trong trí nhớ

em cũng đã biết và chẳng hờn ghen nữa

bởi tình yêu này vốn dĩ của riêng em!”

- Một tình yêu đã đi qua giông bão -

IMG_2609

Không chỉ là lời tâm tình với chàng trai mình yêu, Giữa bao người xuôi ngược, sao anh lại chọn em thi thoảng còn là lời thủ thỉ của cô gái với mẹ mình về chàng trai của cuộc đời cô nữa. Lồng trong ấy một cách rất khéo léo, có đôi lúc, September Rain tự đặt mình vào vị trí của một chàng trai, gọi “em” xưng “anh”. Chúng ta chỉ có thể phỏng đoán, rằng September Rain muốn đem đến một cái nhìn toàn vẹn từ nhiều góc độ cho mối tình này, hoặc đơn giản hơn, chỉ là cô gái trong thơ muốn tự an ủi mình bằng việc hóa thân vào chính chàng trai cô yêu mà thôi. Với những suy tư như thế, dù kết thúc hạnh phúc, nhưng phảng phất đâu đó trong câu chuyện này vẫn là những sợi tơ xúc cảm cô đơn, chênh chao, hoang hoải, gần gũi mà thân quen đến lạ. Có thể bạn sẽ khóc đấy! Hãy thử đi, rồi bạn sẽ tìm được chính mình đi lạc trong một góc tối quen thuộc nằm đâu đó trong những trang thơ xúc động kia. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, phía cuối cơn mưa là cầu vồng. Cô gái trong thơ của September Rain đã tìm được nơi dừng chân để sưởi ấm, và bạn cũng sẽ như vậy.

“Em trở về gõ cửa gọi anh yêu
dụi điếu thuốc dở trong gạt tàn lịm nát
bật lại chiếc đèn trên bàn anh vừa tắt
ngủ ngon nào ấm áp của riêng em!”

                                                                       – Về -