CÓ MỘT MÙA HOA TRỞ VỀ

By on Tháng Hai 7, 2015 Lượt xem 696

Những ngày cuối cùng của năm…

Con thu mình vào một góc nhỏ trong quán Bean Cafe. Sài gòn vẫn náo nhiệt trong cái nắng hanh hao, vàng vọt. Nhìn dòng người tất bật trên đường mua sắm tết, con chợt thấy mình lạc lõng, bơ vơ. Đột nhiên nhớ những cơn gió mùa lạnh đến tê lòng của mùa đông đất Bắc mẹ ạ. Con chưa bao giờ nghĩ rằng con lại thấy nhớ nó tha thiết đến thế.

***

co-mot-mua-hoa-tro-ve

Ngày xuân nơi đất khách luôn khiến con có cảm giác lạ lẫm. Ngoài đường dòng xe cộ chạy dọc ngang, hối hả không ngừng. Những người tha hương cầu thực vẫn ngược xuôi theo từng chuyến tàu xe, rưng rưng cầm trên tay tấm vé đã nhàu, mong kịp trở về quê hương ăn bữa cơm gia đình. Cũng có vài người thì hoang hoải đi theo cái bóng đổ dài trên phố, ngày Tết sum vầy với họ có lẽ còn xa xôi lắm… Phố thị vừa ồn ào, vừa lặng lẽ, vừa ấm áp, vừa lạnh lùng, người ra đi và người ở lại là hai mảng đời đối lập.

Khoảng thời gian này, con dường như cảm nhận rõ rệt hơn cả cái guồng quay hối hả của cuộc sống. Chớp mắt một cái, một năm đã qua đi, ngoảnh đầu nhìn lại, con đã xa nhà 5 năm rồi. Con vẫn giữ thói quen đếm thời gian qua những mùa hoa. Mùa xuân là hoa đào, mùa hạ là bằng lăng tím, mùa thu là hương hoa sữa nồng nàn, mùa đông là những khóm cúc họa mi trắng ngần. Thời gian của con trôi theo những mùa hoa ấy. Hết mùa hoa này lại đến mùa hoa khác… thì ra, thời gian chỉ là một phép tính. Mất 5 năm con mới tìm ra cho mình một câu trả lời. Con đã sai rồi, mẹ ạ!

 
 

 

Con đã để mẹ phải chờ quá lâu rồi.

Mái tóc mẹ đã nhuốm màu của những mùa hoa bay…

Quãng thời gian 5 năm của tuổi trẻ sôi nổi. Có ai đó nói với con rằng, tuổi trẻ con không có gì ngoài sức trẻ và một đôi chân khỏe, con hãy đi thật xa, hãy khám phá thật nhiều điều mới mẻ, hãy đi đến cùng trời cuối đất, hãy để tự do mang con bay thật cao, hãy điên cuồng như thể một lần được sống.

Thật nực cười là đến bây giờ, con thấy điều ấy không còn đúng nữa. Lăn lội hơn một năm trời, trải qua đủ thứ công việc không tên, con mới tìm được một công việc tạm ổn để lo toan cuộc sống. Có những ngày con hoang mang đến mức chỉ mong trời đừng sáng, con sợ phải bước ra ngoài cánh cửa, nỗi lo về công việc cuốn con đi. Con mơ hồ trong chính những giấc mơ của mình, con không biết sự lựa chọn này có phải sai lầm không. Những lúc như thế, con chỉ muốn buông bỏ tất cả để trở về.

Con dùng tuổi trẻ của mình để đi, nhưng quên mất rằng bờ vai con chưa đủ rộng để ôm hết những âu lo, muộn phiền. Quên mất rằng trái tim con chưa đủ lớn chống chọi với những cạm bẫy. Quên mất rằng thế gian tuy rộng lớn, nhưng chẳng có ai yêu thương vô điều kiện, vì con mà hi sinh, vì con mà thiệt thòi, vì con mà mất mát. Ngoài mẹ, mẹ ạ.

Tuổi trẻ của con là bóng lưng gầy của mẹ.

Tự do của con là đôi mắt mẹ trông ngóng từng ngày đứa con đi xa trở về.

Đam mê của con là những đêm không ngủ lo lắng cho sự liều lĩnh bươn trải của đứa con gái xa nhà.

Sai lầm của con, là những giọt nước mắt chảy dài nơi khóe mắt mẹ…

Nơi đất khách có phồn hoa náo nhiệt cũng chỉ khiến trái tim lạc lõng. Chẳng có đâu bằng quê nhà mình. Dù đứng nơi phố phường thơm nức hoa mai, hoa ly, hoa hồng… con vẫn nghe đâu đây có hương nước lá mẹ đun cạnh nồi bánh chưng để tắm ngày cuối năm. Con thấy đôi mắt những đứa trẻ long lanh dưới làn khói nghi ngút của bát miến dong ngày Tết. Con thấy nụ cười mẹ vui, khi cả nhà ngồi quây quần bên mâm cỗ đón khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng.

Mẹ bảo mùa xuân là mùa sum vầy. Mẹ bảo có đi xa cũng nhất định không được quên đường về nhà.

Con bước xuống đường, hòa vào dòng người hối hả, chọn lấy một cành mai đẹp nhất, nắm chặt chiếc vé tàu trên tay, mang mùa hoa của Sài Gòn về với đất Bắc.

Mùa hoa về rồi, Tết đến rồi, con trở về với mẹ đây!

An Yên BB