Chờ Yêu Thương Quay Về Chương 1

By on Tháng Một 22, 2014 Lượt xem 1 573

Chương 1: Định Mệnh

                                                     Em Sẽ Đi Về Nơi Không Có Anh

Và Tất Cả Chỉ Còn Là Kí Ức…

Nắng  và gió…

Thời gian liệu có chữa lành vết thương???

Thời gian liệu có chữa lành được bao nhiêu đau đớn cô đã chịu, liệu có xóa nhòa đi những kí ức về anh, liệu có thể cho cô tìm thấy hạnh phúc trong biển người….?

Năm năm rồi, dường như thành phố Nha Trang không thể níu giữ cô ở lại. Cô trở về Đà Nẵng – nơi có người mẹ quanh năm còng lưng sương sớm – nơi chôn giấu đi những kỉ niệm về anh…

-       Cơn gió nào đã mang Bảo Linh của chúng ta trở về thế này??? – Hạ Trâm ôm chầm lấy Linh khi thấy cô từ ga bước ra

-         Mày cứ  như  là tao vừa cõi chết trở về ấy nhỉ ^^. Thích về thì về thôi – Linh cười đùa

-         Con này ! Mày không có câu trả lời nào tử tế à? – Trâm đánh yêu Linh – Thế có việc gì thế??

-         Mẹ tao đột nhiên gọi về. Không biết có chuyện gì nữa. – Linh cười

-         Không lẽ…- Trâm định nói điều gì đó nhưng lại thôi vì đã đến nhà Linh

Nhà Linh không to nhưng cũng đủ để hai mẹ con sống. Bố cô mất trong tù từ năm cô 19 tuổi. Cuộc sống từ đó trở nên khó khăn và vất vả hơn. Mẹ cô được nhận vào công ty may mặc ở địa phương, còn cô cố gắng học để đạt học bổng để giảm bớt tiền học phí. Cuộc sống cứ trôi qua như thế và vì một vài lí do nào đó … cô đi….

Nha Trang đã thay đổi Linh thành một người khác, từ một cô tiểu thư con nhà khá giả, đến một cô gái chịu đựng sự nghiệt ngã của số phận, bây giờ hoàn toàn khác một cô giáo chính chắn, lý trí và mạnh mẽ

Mẹ cô trong nhà bước ra với nụ cười hạnh phúc đón con gái lâu ngày về nhà:

-         Về rồi à? Sao không gọi về trước để mẹ ra đón???

-         Có cháu rồi mà cô, dù sao cũng tiện đường mà ^^ – Trâm cười khi cùng Linh mang đồ đạc vào nhà

-         Thế thì Trâm ở lại ăn cơm với mẹ con cô thay cho lời cảm ơn nhé?? – Bà Lan cười hiền

-         Thế thì còn gì bằng ạ ^^ – Trâm cười sung sướng

Mẹ Linh cười hiền rồi đi xuống bếp nấu đồ ăn. Hạ Trâm cùng cô vào phòng sắp xếp đồ

-         Năm năm rồi, năm năm tao mới quay trở lại nơi đây. Không thay đổi chút nào, vẫn cái mùi hương dịu dịu của cây hoa sữa bên đường… – Linh nhìn quanh căn nhà rồi cười buồn

-     Eo ơi, năm năm rồi mày vẫn sến súa không thể tưởng tượng – Hạ Trâm nhăn mặt nhìn Linh

-    ^^ Thế à??? Vậy thì phải phát huy chứ nhỉ??? – Cô cười tít mắt

-     Thôi mẹ ơi cho con xin… – Trâm than thở – Mà đừng nói là mày biết chuyện rồi nhé???

-     Chuyện gì cơ??? – Linh nghi hoặc

-     Thì Huỳnh Phong kết hôn ấy…

“ Kết hôn”…

“ Kết hôn”…

“ Kết hôn”…

Thế giới của cô dường như sụp đổ trước lời nói của Hạ Trâm. Anh sẽ kết hôn, Huỳnh Phong sẽ kết hôn…

-         Tao không quan tâm! – Linh lạnh lùng nói

-         Thật chứ??? -  Hạ Trâm nhìn cô vẻ thách thức

-         Thật chứ sao không – Linh cười

Tại sao chứ?? Tại sao cuộc đời lại bất công với cô như vậy, tại sao lại để cho nụ cười hồn nhiên ngày xưa bây giờ trở nên gượng gạo, buồn rầu như thế này chứ???

-         Mày nghĩ sao? -  Trâm đặt tay lên vai Linh, hỏi

-         Tao… chẳng biết nữa… Hì – Linh ngước mắt lên trần nhà , có lẽ cô đang che giấu cảm xúc chăng???

-         Tao hiểu những gì mày đã trải qua nhưng tất cả chỉ là hiểu nhầm thôi…

Cô biết chứ, Linh biết tất cả là do gia đình cô đã làm cho anh phải khó xử. Và có lẽ cô đang trả giá cho số phận…

-         Ừ. Hiểu thì đã làm sao. Không thay đổi được gì đâu – Linh vờ như xua đi không gian lắng đọng trong căn phòng này

-         Thôi, kệ mày vậy. Tao chỉ khuyên mày quyết định để đừng hối hận – Trâm cười nhìn Linh

Linh nhìn Trâm sống mũi cay cay nhưng rồi quay đi, trái tim cô không cho phép mình yếu lòng một lần nữa. Có lẽ anh là người đóng lại đường đi đến trái tim của cô rồi. Cứ như thế, dần dần cô không nhớ còn cảm giác tim đập loạn nhịp vì ai đó nữa. Sự lạnh lùng của lí trí đã che lấp giọt nước mắt, đã vùi dập cô vào trong vòng xoáy của cô đơn. Tình yêu đơn phương với một người bạn đã làm gia đình cô bị dồn vào đường cùng để rồi người cha yêu thương của cô tự tử trong tù. Cái giá mà cô phải trả dường như quá nghiệt ngã, từ bỏ tình yêu có phải là cách giải quyết mà cô tự tin mình làm được???

-   Tối hẹn bọn nó tụ tập làm bữa nhé! -  Vừa ăn cơm Linh vừa nói với Trâm

-         Ừ, mà hình như bọn nó chưa biết mày về. Kiểu này tụi nó bất ngờ lắm – Trâm cười híp mắt

-         Hai cô không lo lấy chồng đi cứ tụ tập  hoài thì thời gian đâu mà đi với bạn trai – Mẹ Linh xen vào

-         Cô cứ lo xa bọn cháu mới 26 thôi mà đang còn sớm – Trâm gắp đồ ăn vào bát bà Lan và cười nhẹ

-         Ngày xưa tuổi 26 đã là mẹ của ba, bốn đứa con rồi đấy – Bà Lan thở dài – Con nhà người ta lấy vợ lấy chồng hết rồi còn con nhà mình thì vẫn ở giá.

Bà Lan nói đến đây thì Linh bỗng buông đũa, nhìn mẹ rồi đi lại ôm cổ mẹ:

-         Con không lấy chồng đâu, con muốn ở với mẹ cơ – Cô nũng nịu

-         Nhà có con gái như bom nổ chậm nên mẹ muốn cho con đi lấy chồng càng sớm càng tốt – Bà Lan vuốt mặt cô cười nhẹ

-         Đúng đó ạ. Không thể để nó “vô gia cư như thế được” phải kiếm cho nó nơi nượng tựa chứ ạ ^^ – Trâm phụ thêm

Linh lườm Trâm, ánh mắt hút hồn của cô vẫn đẹp như ngày nào, càng nhìn càng khiến cho người ta say mê

-         Đừng nhìn tao bằng con mắt đó vì tính tao sợ chó, Linh ạ – Trâm đấu khẩu lại

-         Mày cũng đang ế đấy con kia ạ – Linh nhắc nhở Trâm

-         Thôi hai cô ăn cơm đi rồi đi đâu thì đi. Lâu ngày mới về nên đi chơi xem ở đây có thay đổi gì không

-         Ô kê mẹ! – Linh hôn lên má mẹ

Đã năm năm rồi cuộc sống của cô mới có bữa ăn của mẹ, có không khí hạnh phúc khi ở quê hương. Có lẽ hạnh phúc không qua xa xôi để cô kiếm tìm trong vô vọng mà ngay ở chính nơi này, nơi chứng kiến những thăng trầm của cuộc đời cô. Đối với cô, động lực giúp cô vượt qua tất cả những khó khăn trong cuộc sống không ai khác chính là mẹ và những người bạn.

Cà phê Tiêu Tiêu…

-         Ai đây ta? Có phải là Bảo Bảo của chúng ta không??? – Ngọc Hân reo lên

-         Thôi đi bà mẹ trẻ, cứ như con nít thế. Mày cứ làm như tao là người nổi tiếng ấy. – Linh cười

-         Đúng là Bảo Bảo rồi, vẫn cái kiểu khác người khiến người ta bất ngờ – Thuỵ An ôm Linh thân mật

-         Sến súa chết đi được. Thỉnh thoảng tao vẫn gọi về mà – Linh cười

Những người bạn luôn đồng hành bên cô từ niềm vui cho đến những lúc gia đình cô khó khăn nhất. Giờ thì tất cả đều có một cái kết riêng cho những ước mơ của mình.Giờ thì nhắc tới họ chút nhé! ^^ Ngọc Hân (Hói) – đứa bạn cùng xóm từ nhỏ, hai đứa lúc nào cũng có nhau. Sau này khi gia đình cô xảy ra chuyện Hân luôn tìm cách giúp cô. Vào một ngày đẹp trời ở độ tuổi 24, Hân lên xe hoa về nhà chồng, không ai khác chính là Cao Đức đàn anh khóa trên của họ. Nhân vật tiếp theo là Thụy An (Béo) – cô gái tóc dài, béo béo, cả nhóm chơi với nhau Thụy An là có hình dáng dễ nhận diện nhất ^^, lấy anh chủ tịch công ty cháo dinh dưỡng, có một cuộc sống ổn định. Thùy kUnz (Xù) – người bạn rất ít khi bàn tán về chuyện của lũ con trai với bọn cô vì đã có đối tượng từ khi đầu năm lớp 10, là Bảo Khánh – anh bạn ở cách bọn cô hàng trăm ki lô mét. Chỉ biết nhau qua mạng xã hội và bây giờ kết thúc HE với đôi bạn trẻ. Khánh Ngọc (Khoai) – thục nữ của nhóm, hiền lành, ngây ngô và có một tình yêu mà khi đi học ai cũng ngưỡng mộ với một anh chàng nhà giàu nhất vùng. Nhã Kì (Quạ) – em gái nhỏ của cô, dù không có quan hệ máu thịt nhưng cô xem mẹ Kì như là mẹ của mình vậy, vẫn Forever Alone giống cô. Ế là xu thế của thời đại! Một cô em gái khác Diệu Linh, Diệu Linh lấy chồng sớm nhất nhóm. Có lẽ vì muốn có baby sớm @@. Một người không thể thiếu trong cuộc đời cô đó chính là Lam (Ếch) – cô gái nhỏ nhẹ, giọng nói vàng anh làm cô ấn tượng. Mãi mãi cô không bao giờ quên người bạn này ^^. Trang Ni-Lông con bạn ham tiểu thuyết giống cô, sở thích nghe nhạc về một idol nào đó hay cả những phát ngôn hình sự nhất…

-         Thế nào cuộc sống nơi đất khách thế nào?? – Ngọc Hân khuấy cà phê, hỏi Linh

-         Khác nhiều lắm – Linh cười

-         Năm năm mà chẳng về nhà đến một lần thì làm sao mà không khác cho được – Khánh Ngọc xen vào

-         Cũng đúng thôi người ta làm ăn lớn chứ đâu có ở nhà như chị em mình – Thụy An nháy mắt Linh

-         Mày ăn cháo nhiều nên khôn lên nhiều rồi đấy – Linh trêu An bằng cái giọng khích bác

Lâu lắm rồi cô mới có cảm giác như thế này. Cái cảm giác được quay về nhiều năm trước khi còn là những đứa trẻ vô tư lự. Để đến bây giờ đã có hạnh phúc riêng trở thành bà mẹ của những đứa con kháu khỉnh, là con dâu ngoan trong một gia đình nào đó. Và còn có những gương mặt tiêu biểu của đội FA như cô nữa.

-         Đúng rồi đấy bữa nào mày lấy chồng tao đãi khách nhà mày ăn cháo dinh dưỡng nhé – An cười đùa

-         Thế còn tao thì sao??? – Nhã Kì và Trang Ni-Lông đồng thanh

Cả bọn nhìn nhau cười, không ai biết được đằng sau câu nói bông đùa vô tình của mấy đứa bạn là một trái tim đang rỉ máu của một nụ cười gượng gạo nào đó…

…..