Buồn về đi!

By on Tháng Mười Hai 31, 2014 Lượt xem 506
Tôi quên mất nỗi buồn đến từ đâu
Nên chẳng biết trả phải nó về đâu đây nữa
Nhớ ngày xưa vô tình thấy nó ngồi lặng thầm trước cửa
Nên xót xa lòng…. mang nó về để dội rửa cô đơn…

Tôi lớn lên, buồn cũng trưởng thành hơn…
Chúng tôi vịn vào vai nhau mà thổn thức….
Chỉ đến khi bản thân tôi bất lực…
Mới chợt nhận ra rằng, nơi lồng ngực đau nhói vì đơn côi…

Chợt nhận ra rằng: Buồn cũng chỉ đơn giản là buồn mà thôi
Chẳng thể nào hiểu được những xúc cảm trong tôi đang tồn tại
Chẳng thể nào giúp tâm hồn tôi bình yên trở lại…
Chẳng thể nào kéo nổi tôi ra khỏi vũng lầy đầy rẫy xót xa…

Nên có lẽ chúng mình chia tay thôi, buồn hãy đi thật xa…
Tôi không giữ buồn ở lại bên cạnh mình được nữa…
Buồn về đi, tìm về nơi mà ngày xưa buồn bị ruồng bỏ….
Ở nơi này có lẽ tôi sẽ sống tốt hơn và cầu mong cho buồn hạnh phúc với một người nào đó…
…chẳng phải tôi….

Rồi ngày kia, khi gặp lại, đừng chào hỏi…mà hãy xem nhau là người dưng ngược lối…
Buồn nhé!

Ziken